Có một nguyên tắc mình áp dụng cho cả sản phẩm lẫn tài chính cá nhân: nguồn sự thật phải là dữ liệu, không phải lời nói.
Vì sao
Khách nói "sẽ mua" không bằng khách đã chuyển khoản. Một cú bấm "đã thanh toán" trên giao diện không bằng một dòng tiền thật về tài khoản. Cảm giác "tháng này mình tiêu ít" không bằng con số trong bảng chi tiêu.
Khi để "lời nói" hay "cảm giác" làm nguồn sự thật, bạn ra quyết định trên một bức tranh sai — và thường chỉ phát hiện ra khi đã muộn.
Trong sản phẩm
Mình thiết kế hệ thống để chính nó ghi lại sự thật: đơn chỉ được tính là đã trả khi tiền thật về, hàng chỉ giao khi trạng thái đã xác nhận. Không tin giao diện — tin dữ liệu hệ thống.
Trong cuộc sống
Đây cũng là lý do mình làm Bản Đồ Tài Chính Cá Nhân: khi bạn thấy dòng tiền, tài sản và mục tiêu cùng một chỗ, quyết định tiền bạc dễ hơn hẳn — vì bạn đang nhìn sự thật, không phải đoán.
Đo được thì mới cải thiện được. Hãy cho hệ thống nói sự thật, rồi nghe nó.